
Bỏ tiền tỷ mua nhà chung cư, 50 năm nữa sẽ mất trắng
Bỏ hàng tỷ đồng để sở hữu một căn hộ chung cư cao cấp, nhưng sau 50 - 70 năm, căn hộ của bạn sẽ xuống cấp và bạn sẽ phải di dời đi nơi khác, vậy căn hộ này sẽ được xử lý ra sao là câu hỏi được nhiều người quan tâm.
Theo luật sư Bùi Quang Hưng (trưởng Văn phòng Luật sư BQH và Cộng sự), vấn đề thời hạn sử dụng chung cư là một vấn đề nóng, bởi lẽ tại Hà Nội và TP.HCM hiện nay đang bùng nổ về số lượng dự án và căn hộ chung cư.
Tâm lý của người Việt Nam khi mua nhà không chỉ đơn thuần là mua chỗ để ở, mà căn nhà trong suy nghĩ của người Việt Nam còn là tài sản, là của hồi môn để lại cho con cháu sau này.
Tuy nhiên, các tòa nhà chung cư chỉ có thời hạn sử dụng nhất định. Hết thời hạn sử dụng, các khu chung cư này sẽ bị xuống cấp và chủ nhân của các căn hộ sẽ phải di dời để nơi khác sống để tránh bị nguy hiểm tới tính mạng do chất lượng xây dựng không còn được đảm bảo.
Luật sư Bùi Quang Hưng cho biết, thời hạn sử dụng nhà chung cư được quy định tại Điều 99 Luật nhà ở năm 2014.
heo đó, thời hạn sử dụng nhà chung cư được xác định căn cứ vào cấp công trình xây dựng và kết luận kiểm định chất lượng của cơ quan quản lý nhà ở cấp tỉnh nơi có nhà chung cư theo quy định tại khoản 2 Điều 99 Luật nhà ở năm 2014 . Ủy ban nhân dân cấp tỉnh bố trí kinh phí để thực hiện kiểm định chất lượng nhà ở.
Cấp công trình xây dựng được căn cứ theo Thông tư 03/2016/TT-BXD. Cụ thể, thời hạn sử dụng nhà là từ 30 đến 50 năm đối với công trình cấp 3, từ 50 đến 100 năm đối với công trình cấp 2 và trên 100 năm đối với công trình cấp 1.
Khi nhà chung cư hết niên hạn sử dụng theo quy định của pháp luật về xây dựng hoặc bị hư hỏng nặng, có nguy cơ sập đổ, không bảo đảm an toàn cho người sử dụng thì cơ quan quản lý nhà ở cấp tỉnh phải tổ chức kiểm định chất lượng công trình nhà chung cư này để xử lý theo quy định sau đây:
Thứ nhất, trường hợp nhà chung cư còn bảo đảm chất lượng và an toàn cho người sử dụng thì chủ sở hữu được tiếp tục sử dụng theo thời hạn ghi trong kết luận kiểm định, trừ trường hợp nhà chung cư nằm trong khu vực phải thực hiện cải tạo.
Thứ hai, trường hợp nhà chung cư bị hư hỏng nặng, có nguy cơ sập đổ, không còn bảo đảm an toàn cho người sử dụng thì cơ quan quản lý nhà ở cấp tỉnh phải ban hành kết luận kiểm định chất lượng và báo cáo Ủy ban nhân dân cấp tỉnh để thông báo bằng văn bản cho chủ sở hữu nhà ở; nội dung văn bản thông báo phải được công bố công khai trên Cổng thông tin điện tử của Ủy ban nhân dân và cơ quan quản lý nhà ở cấp tỉnh, trên phương tiện thông tin đại chúng của địa phương.
Chủ sở hữu nhà chung cư có trách nhiệm phá dỡ để cải tạo, xây dựng lại nhà chung cư mới hoặc bàn giao cho cơ quan có thẩm quyền để phá dỡ và xây dựng công trình khác.
Việc xử lý nhà chung cư và quyền sử dụng đất có nhà chung cư thuộc diện quy định tại điểm b khoản 2 Điều 99 Luật nhà ở năm 2014 được quy định như sau:
Trường hợp khu đất có nhà chung cư vẫn phù hợp với quy hoạch xây dựng nhà ở thì chủ sở hữu được cải tạo, xây dựng lại nhà chung cư mới.
Trường hợp khu đất có nhà chung cư không còn phù hợp với quy hoạch xây dựng nhà ở thì chủ sở hữu nhà chung cư phải bàn giao lại nhà chung cư này cho cơ quan có thẩm quyền để phá dỡ và xây dựng công trình khác theo quy hoạch được duyệt.
Trường hợp chủ sở hữu nhà chung cư không chấp hành việc phá dỡ hoặc không bàn giao nhà ở thì Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh quyết định cưỡng chế phá dỡ hoặc cưỡng chế di chuyển để bàn giao nhà ở.
Việc giải quyết chỗ ở cho các chủ sở hữu có nhà chung cư bị phá dỡ được thực hiện theo quy định tại Điều 116 của Luật nhà ở năm 2014.
Trường hợp phá dỡ để xây dựng lại nhà chung cư thì các chủ sở hữu được tiếp tục thực hiện quyền sử dụng đất có nhà chung cư đó; trường hợp phá dỡ để xây dựng công trình khác thì việc xử lý quyền sử dụng đất có nhà chung cư này được thực hiện theo quy định của pháp luật về đất đai.
Như vậy, theo luật sư Bùi Quang Hưng, khi chung cư không còn niên hạn sử dụng và có nguy cơ gây nguy hiểm đến tính mạng thì chủ sở hữu nhà chung cư phải tự bỏ tiền để phá dỡ, cải tạo, xây dựng lại nhà chung cư mới hoặc bàn giao cho cơ quan có thẩm quyền để phá dỡ và xây dựng công trình khác.
VTC




Học trò thông minh trong trò chơi " Đố tục giảng thanh" :
Cuối buổi học cô giáo chơi trò "đố tục giảng thanh", Cô liền ra câu đố:
"Tròn tròn mà lại dài dài, ở trong có lỗ ở ngoài có lông", cô đố các em là gì? Cu Tí liền giơ tay:
- Thưa cô là cái vòi con voi ạ!
Cô nói: Giỏi. Cô đố tiếp:
"Hai tay thì giữ khư khư, bụng thì bảo dạ khư khư đút vào, đút vào thì nó sướng làm sao, dập lên dập xuống thì trào nước ra", Tí nói ngay:
- Thưa cô là người ta cầm gióng mía ăn ạ!
Cô giáo bảo: Đúng quá!
Tiếp tục nhé:
"Lu mu như cái của chị, bị rị như cái của tôi, lôi thôi tôi đút cái của tôi vào cái của chị". Lại là Tí:
- Thưa cô là con rùa thò cổ ra rụt cổ vào ạ! Cô lại khen Tí: Em giỏi lắm:
Nghe cô đố tiếp nhé:
"L. nào mà chẳng có lông, B. nào mà chẳng muốn xông vào L.", cô đố các em chữ L. và chữ B. ở đây là chữ gì?
Cu Tí nhanh nhảu:
- Thưa cô chữ L. đầu tiên là "Loài", chữ B. là "Bò", còn chữ L. cuối cùng là "Lò". Nên ta có cả câu là:
"Loài nào mà chẳng có Lông, Bò nào mà chẳng muốn xông vào Lò". Cả câu ý nói loài nào cũng đều có lông, mà con bò nào cuối cùng cũng đều vào lò sát sinh cả thôi.
Cô giáo vội nhảy lên reo to: Em Tí giỏi quá, cho em 10 điểm.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
:)):))
P/S : Trẻ em như búp trên cành, như tờ giấy trắng, đâu có biết về những chuyện của người lớn... bằng sự suy luận diễn giải của trẻ thơ nên thấy là cậu bé Tí rất thông minh. Còn người lớn, khỏe suy luận nên mới có trò đố tục....


GIẢI PHÁP GIÚP GIẢI QUYẾT TÌNH TRẠNG TẮC ĐƯỜNG TẠI HÀ NỘI!
Mấy hôm Tết vừa rồi người ta kéo nhau về quê ăn Tết cả, thành ra đi đường Hà Nội thông thoáng quá, tôi trộm nghĩ: Nếu số lượng các kỳ nghỉ Tết được tăng thêm, và thời lượng nghỉ được kéo ra dài ra, thì đường phố Hà Nội sẽ giảm ùn tắc đi nhiều lắm! Giả sử, mỗi tháng ta cho nghỉ Tết Nguyên Đán một lần, mỗi lần nghỉ khoảng 20 ngày, vậy là mỗi tháng Hà Nội sẽ có 20 ngày không tắc đường – thật tuyệt vời! (Tổ cha cái đứa nào bảo gộp Tết ta vào cùng Tết tây để khỏi phải nghỉ nhiều).
Nếu giải pháp này được phê duyệt, chắc chắn nó sẽ nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt của người lao động, bởi mỗi tháng người lao động sẽ được thưởng Tết một lần. Rồi họ về quê ăn Tết xả láng trong 20 ngày, xong lại lên Hà Nội làm nốt 10 ngày còn lại của tháng đó, rồi lại lĩnh thưởng Tết, rồi lại về quê ăn Tết...
Và trong 10 ngày làm nốt đó sẽ 5 ngày gọi là ngày "đầu xuân", và 5 ngày gọi là ngày "giáp Tết". Trong những ngày "giáp Tết" với cả "đầu xuân", người ta thường là đi liên hoan, tổng kết, tất niên, nhậu nhẹt, đi du xuân, lễ hội, cúng bái, chứ chả mấy ai còn muốn làm việc.
Rồi trong 20 ngày nghỉ Tết mà đường vắng hoe ấy, cảnh sát giao thông sẽ thảnh thơi kê bàn ghế ra ngã tư ngồi pha trà uống nước, ôn lại những kỷ niệm hãi hùng của cái thời Hà Nội còn tắc đường. Ngồi chán, các anh lại trèo lên cột, lấy giẻ ra lau chùi mấy cái đèn tín hiệu giao thông (vì không có người nên không cần bật đèn, mà đồ điện tử không dùng lâu ngày sẽ dẫn đến hỏng hóc, cần phải bảo dưỡng lau chùi).
Các sếp đương nhiên là thích giải pháp này, vì mỗi tháng đều được nhân viên đến nhà chúc Tết tặng quà; các nhà xe cũng sẽ rất phấn khởi, vì mỗi tháng họ lại được thêm hai lần nhồi nhét, bắt chẹt và tăng giá; các cửa hàng vàng mã, rượu bia, giò chả, lợn gà thì lại càng không có lý do để phản đối, kêu la...
20 ngày nghỉ Tết mỗi tháng ấy cũng là dịp để toàn dân luyện rèn sức khỏe: đàn ông thì chăm đi đền cướp ấn, đuổi nhau, vật nhau hùng hục, tăng cường thể lực; đàn bà thì năng lên chùa chen lấn, giành lộc, giật tiền, cho chân cứng đá mềm, cho tay thêm dẻo, cho sức thêm bền...
Nghe nói đợt vừa rồi, Thành phố Hà Nội treo thưởng 30 nghìn đô cho ai đưa ra được sáng kiến giúp giải quyết tình trạng tắc đường. Nếu vậy, cái giải pháp tôi vừa đề xuất trên đây xứng đáng được thưởng cả trăm nghìn đô, vì nó không chỉ giúp giải quyết tắc đường, mà còn tạo ra công ăn việc làm, tăng sức mua trên diện rộng, nâng cao sức khỏe toàn dân, vân vân và vân vân...
Tôi - tất nhiên - đóng góp ý kiến không phải vì ham tiền, mà vì tình yêu với quê hương đất nước. Tuy nhiên, nếu Thành phố Hà Nội muốn thưởng tiền cho tôi thì vui lòng ship tiền tới địa chỉ: Nhà nghỉ Thượng Mã Phong, số 69, phố Dịch Vọng Hậu Môn (nghe đồn sắp được rút gọn lại thành Dịch Hậu Môn). Trước khi ship alo cho tôi theo số 0989999999 - đây là số của tôi, tôi cho Trinh đấu giá làm từ thiện, nhưng gặp mấy thằng mất dạy, nó trả giá xong rồi nó chạy, nên tôi đành phải dùng tạm vậy! Nếu người nghe máy là nữ thì chắc chắn đó là Trinh, cứ bảo Trinh mang máy vào cho tôi, vì có thể lúc đó tôi đang rửa ráy ở trong nhà tắm!
(Võ Tòng Đánh Mèo)


Bố mẹ tao cho tao 70tr mua SH. Cơ mà tao đéo mua SH mà t bỏ ra mua 2.000 con gà " đéo biết gà nam gà mái hay gà bê đê" về nuôi.
7 tháng đẻ mỗi con thêm 10 con gà nữa. Vậy là ta sẽ có 20.000 con gà. Mấy con cũ thịt mời hàng xóm anh em nhậu ăn chơi. Nuôi thêm 1 năm nữa, bán hết, bán rẻ mỗi con 70 nghìn.
Sau một năm đơn giản đút túi 20.000 gà x 70.000=1.400.400, làm tròn "1 tỷ tư".
Bỏ ra 1,4 tỷ đó mua 4 vạn con gà (cũng đéo biết gà gì luôn). Lại nuôi tiếp 1 năm nữa ta sẽ có
(4 vạn+40 vạn)x10=4,4tr con gà.
Lại bán hết , bán rẻ tiếp mỗi con 70k, Ta lại có:
4,4tr con gà x70.000=308.000.000.000 (308 tỷ làm tròn) .
Tính ra nuôi sơ sơ cũng chỉ mất 3 năm mà có con mẹ nó hơn 300 tỷ rồi.
Bố mẹ tao lo hết cái khác.
☺️
😁
Thế thì tao hỏi chúng mày học đại học. Đi nước ngoài làm cái đéo gì? Ở nhà làm chủ trang trại gà còn hơn.
Định mệnh làm kinh tê đơn giản vãi lìn.

Em chuẩn bị cơm nước xong xuôi, chờ mãi không thấy lão về em mới phóng xe đi tìm. Em đến quán cafe lão hay ngồi, vào trong thấy lão D nhà e và lão H bạn thân đang rú rí rù rì chuyện gì mà có vẻ tâm đắc lắm.(đời em nghiệm ra rồi đàn ông cứ thằng nào tên D hoặc H là dâm dê đê tiện và biến thái lắm)
😈 ....
Lôi lão về nhà, dọn cơm em sẵn chai rượu, rót cho lão và em mỗi đứa nửa ly rượu vang, em làm 1 hơi hết luôn. Suốt bữa ăn em kích đểu, nói kháy về các chiến tích của lão, chọc cho lão tức. Lão giận uống hết rượu, từ lúc đấy là không thèm nói gì với e. Em nghĩ hôm nay chắc phải đánh nhau 1 trận ra trò...
Xong bữa e lên giường đắp chăn, còn lão thì hậm hực đi rửa bát, rồi giặt quần áo như mọi ngày.
Trong lúc lão làm việc thì em nude rồi đắp chăn giả vờ ngủ. Phơi xong quần áo lão phi vào giường, lúc đầu thì không thèm đụng chạm sau em cứ cọ cọ lão. Lão điên lên phi vào cắn xé em, chắc do căm em mà lão "nện" em 1 trận theo đúng nghĩa "lên bờ xuống ruộng", mà e thì cứ bị dí dưới ruộng suốt
😆
Lão đổi các tư thế, rồi thì hùng hục như trâu, nhiều lúc e không theo kịp. Đấy là lần đầu trong đời e bị dập lão dập một trận tơi tả(bình thường lão nhẹ nhàng lắm)... nhưng sướng
😂. Sáng hôm sau đi làm chân tay vẫn còn run run....
😢
Đến bấy giờ em mới biết đến tác dụng tích cực của rượu

Thấy dm bà con tranh nhau kể tội giúp người bị tai nạn còn bị đánh nhân vụ xảy ra đâm người hôm qua, mình cũng xin kể đúng đêm 24 tết vừa rồi tầm hơn 10 giờ đêm có một ông đi xe máy say rượu đi ở đoạn trước cửa ngân hàng nông nghiệp ở Giải Phóng rồi đâm sầm mẹ vào đường xỉu máu me đầy. Mình đi ship hàng đêm về ngang qua, dựng xe ông ấy vào chỗ gác tầu hỏa, gửi xe rồi đưa ông ấy đi bệnh viện khâu và khám. Sau đó mình có gọi điện thoại cho con ông ấy đến bệnh viện mà mình có bị sao đéo đâu. Hôm 29 tết vừa rồi hai bố con ông ấy còn đến tân nhà mình cám ơn rồi mừng tuổi cho con mình mỗi đứa 500k.
người có thế này thế khác chứ đâu phải ai cũng chó cả.
Mình đéo được khôn như các bạn, có thể mình dại, hay tin người, cơ mà chắc chắn là mình thanh thản hơn các bạn.



Chào anh chị và các bạn.
Đây là bài viết đầu tiên tôi viết trong group và nó bắt nguồn từ một vấn đề anh Lý Trường Chiến có đề cập đến trong ngày khai giảng của lớp CEO 02. Tôi không nhớ chi tiết anh Chiến nói cụ thể như thế nào nhưng đại ý rằng: "Anh rất thất vọng vì nhiều bạn trẻ không thể sử dụng tiếng Anh trong một thế giới toàn cầu hóa như hiện nay, đặc biệt là những bạn đang khởi nghiệp."
Và đó sẽ là vấn đề mà tôi sẽ viết trong bài viết này. Tôi biết rằng trong 40k thành viên của group đang có rất nhiều người chưa thể sử dụng tiếng Anh, chưa tự tin sử dụng tiếng Anh, hay đang có ý định đi học tiếng Anh. Tôi mong rằng, sau khi đọc những chia sẻ của tôi, nhiều bạn ở đây sẽ có 1 thái độ, nhận thức nghiêm túc hơn và quyết tâm hơn trong việc học tiếng Anh.
Trong bài viết này, tôi sẽ không hướng dẫn các bạn học tiếng Anh làm sao, chọn trường nào vì những điều này các bạn có thể tìm rất nhiều trên google. Tôi sẽ chia sẻ 1 phần trải nghiệm của tôi về lợi ích của việc học tiếng Anh, công việc của tôi đã thay đổi như thế nào sau khi có thể giao tiếp bằng tiếng Anh. Đó sẽ là 1 dẫn chứng cụ thể để các bạn có thể tham khảo trước khi quyết tâm đầu tư cho việc trang bị kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh cho việc phát triển tương lai và sự nghiệp của mình.
1. Xuất phát điểm trình độ tiếng Anh của tôi:
Tôi muốn kể chi tiết 1 chút để các bạn có thể hình dung ra những gì đã xảy ra xuyên suốt từ những ngày đầu học tiếng Anh của tôi.
Thuở ban đầu, tôi học tiếng Anh bắt đầu từ lớp 6 ở 1 trường làng ngoài miền Bắc. Một nơi mà môn Anh văn chỉ được coi là phụ, trừ khi bạn học lớp chuyên Anh. Rồi vì hoàn cảnh gia đình tôi vào Nam từ năm lớp 9. Ở HCM, trình độ Anh văn của tôi được coi như là mới vỡ lòng. Xuyên suốt những năm học trung học lên phổ thông, tôi luôn đạt được điểm tổng kết loại giỏi (trên 8.0). Dù các môn tự nhiên luôn xuất sắc nhưng cũng luôn vì môn Anh văn dưới 6.5 nên tôi mãi chỉ nhận được bằng khen loại Khá. Thực lòng mà nói thì tôi cũng rất ấm ức, đặc biệt là với những đứa loại Giỏi mà lại kém mấy môn tự nhiên hơn mình. Và cái ấm ức này thậm chí nó được đẩy lên 1 mức "cùn" sau khi nghe 1 câu nói của người Nhật: "Thà người khác phải học tiếng của mình chứ mình không cần học tiếng của người khác". Đó là câu chuyện của cái năm ấy, của 1 thằng trẻ trâu.
2. Điều gì đã khiến tôi thay đổi?
Tôi đã đem cái suy nghĩ "cùn" về môn Anh văn cho mãi đến khi tốt nghiệp và bắt đầu đi làm. Ngày đó tôi học kỹ thuật nhưng lại ra làm sales.
Và đến 1 ngày đẹp trời, với khả năng chém gió của mình tôi được sếp đưa ra triển lãm lớn nhất trong ngành mà tôi đang làm. Ở đó, tôi sẽ là người giới thiệu cho các sản phẩm của công ty, 1 cơ hội tuyệt vời cho 1 thằng nhân viên mới vào làm được nửa năm. Trong một triển lãm quy mô lớn như vậy, có rất nhiều khách hàng, đối tác tham gia, bao gồm cả những người nước ngoài. Trong lĩnh vực của tôi lúc đó, các doanh nghiệp nước ngoài được coi như là những khách hàng tiềm năng hàng đầu. Vậy mà đứng trước họ tôi như một thằng câm, mà nói thật cái cảm giác lúc đó là "ngu" vì chẳng thể giao tiếp bằng tiếng Anh được với người ta. Rồi tôi cứ phải nhờ sếp ra nói chuyện, hoặc chờ người phiên dịch của khách hàng chuyển lời. Tôi bắt đầu thấy hận chính bản thân mình và tôi muốn như sếp.
Tôi đem mối hận đó về nhà và hạ quyết tâm thay đổi con người mình. Tôi định hướng lại rằng: là một người bán hàng, công cụ mà tôi sử dụng nhiều nhất chính là lời nói. Nếu một người bán hàng không thể truyền tải thông điệp và lớn hơn là cái lửa của mình tới khách hàng thì tôi sẽ thất bại ngay từ những giây phút đầu tiên. Và cuối cùng, tôi quyết định nghỉ hẳn công việc đang làm lúc đó để tập trung cho việc học tiếng Anh. (Thực chất, lúc đó tôi cũng có 1 số lý do khác bao gồm môi trường làm việc không thật sự hấp dẫn và đang chạy 1 startup nhưng học tiếng Anh vẫn là ưu tiên hàng đầu).
Vậy là tôi nộp đơn xin nghỉ hẳn, dù chỉ mới làm được 1 năm.
3. Những gì đã diễn ra sau đó?
Sau nghỉ việc, tôi đăng ký học tiếng Anh giao tiếp trong vòng 6 tháng tại 1 trung tâm cũng thuộc loại khá tại HCM với học phí hơn 22 triệu cho 6 tháng. 6 buổi 1 tuần, đều như vắt chanh.
6 tháng sau, startup của tôi phá sản vì những lý do rất cơ bản mà nếu ngày đó tôi được học những điều như trong lớp CEO 2 này thì chắc cũng cầm cự và có thể phát triển được. Nhưng ít nhất thì việc học tiếng Anh của tôi cũng hoàn thành và tôi cũng đã phần nào tự tin trong việc giao tiếp bằng tiếng Anh. Cũng có thể nói là xóa mù tiếng Anh thành công.
Với chút tự tin mới vớt vát lại được. Tôi bắt đầu hành trình tìm việc lại của mình. Sau 3 tháng, tôi có 1 công việc mới cũng trong vị trí Sales tại 1 công ty hàng đầu trong ngành của Nhật, nơi tôi sẽ phải giao tiếp hàng ngày với ông sếp người Sing và rất nhiều đồng nghiệp khác ở Sing và Nhật. Đó là 1 môi trường tốt để tôi phát triển sự nghiệp và thực hành khả năng tiếng Anh của mình.
4. Và tôi đã được những gì?
Cái này tôi liệt kê theo những gì có liên quan đến tiếng Anh. Còn những cái liên quan đến nghề Sales mà ít liên quan đến tiếng Anh thì không cần liệt kê ở chủ đề này.
- Tôi được đưa qua chi nhánh bên Sing tập huấn 1 tuần.
- 1 năm sau đó lại quay lại đây để họp Sales khu vực.
- 1 năm sau đưa khách hàng qua công ty bên Sing thăm quan và làm phiên dịch cho cả đoàn.
- 1 năm sau nữa qua Nhật tập huấn 1 tuần.
- 1 năm sau tiếp nghỉ việc, qua làm cho 1 công ty của Đức với vị trí Quản lý kinh doanh Việt Nam. Ngay lập tức qua Đức tập huấn 1 tháng. Tận dụng cơ hội đi phượt cuối tuần 1 mình được mấy thành phố: Stuttgart, Munich, Heidelberg.
Ở đây có nhiều bạn trẻ thích du lịch, chắc các bạn hiểu được sự thích thú, việc được mở rộng tầm mắt, việc được thay đổi thế giới quan khi đi nước ngoài. Nhưng trên những thứ đó, nếu tiếng Anh của bạn tốt bạn có thể tìm hiểu sâu hơn về văn hóa của những nơi đến bằng cách trò chuyện với những người bản xứ và thậm trí chia sẻ giới thiệu về đất nước chúng ta. Tôi có nhớ 1 câu nói của Jack Ma rằng: "Nếu chúng ta muốn thay đổi thế giới, hãy thay đổi chính bản thân mình. Còn thay đổi thế giới hình như là việc của ngài Obama". Đừng nghĩ cao siêu, hay thay đổi từ những việc nhỏ nhất.
Dĩ nhiên những gì đã có không chỉ bằng khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh, mà còn là những điều tôi đã làm được ở vị trí Sales của mình. Nhưng cốt lõi, tiếng Anh vẫn là 1 trong những yếu tố tiên quyết để đưa tôi đạt được những điều trên.
5. Nếu tôi "quyết tâm cùn" tiếng Anh:
- Chắc sẽ vẫn mài đít ở mấy công ty Việt Nam hoặc liên doanh. Có thể cũng sẽ tốt hơn bây giờ nhưng là điều tôi không mong muốn và chưa chắc có được những điều dưới đây
- Chưa đi nước ngoài lần nào.
- Chẳng thể mở mang thế giới quan của mình bằng những lần đi nước ngoài.
- Chưa chắc có được vị trí, lương bổng, cơ hội như bây giờ…
Vậy các bạn có thể liên tưởng tới vị trí, điều kiện của mình hiện tại, có nên học tiếng Anh hay không?
6. Một số kinh nghiệm cho các bạn muốn bắt đầu đi học tiếng Anh:
Đối với tôi, tiếng anh trong công việc và giao tiếp (chủ yếu là công việc) được chia làm 5 mức độ như sau:
- Không biết gì cả. (Tiếng Việt là ngôn ngữ quốc tế)
- Giao tiếp mấy câu cơ bản, nghe hiểu cũng bập bõm câu được câu mất, không tự tin, không có khả năng đọc tài liệu tiếng Anh. Dùng google translate thì vớt vát được chút nhưng cũng dở như google translate. (Đa số đang nằm ở đây)
- Tự tin giao tiếp, nghe hiểu những chủ đề về công việc và 1 giao tiếp cơ bản các chủ đề về cuộc sống. Đọc hiểu được 60-80% tài liệu tiếng Anh. (Đủ đi làm)
- Giao tiếp, đọc hiểu ok. nhưng khi soạn tài liệu, thuyết trình, giải thích chuyên sâu về 1 sự việc, vấn đề vẫn phải mất thêm chút thời gian tra từ, rà soát. (Tốt hơn để phát triển)
- Sử dụng tiếng Anh gần hoặc như tiếng mẹ đẻ, trừ mỗi cái không phải là mắt xanh mũi lõ. (Không thật sự cần thiết lắm trong công việc nhưng nếu đạt được thì tốt)
Vậy kinh nghiệm cho những người bắt đầu hoặc muốn cải thiện khả năng tiếng Anh là gì?
- Với các bạn mà tiếng Anh như con số 0 hoặc 1, thì cần tối thiểu 6 tháng đi học (tùy chương trình của mỗi trung tâm) để lấy lại kiến thức căn bản, đủ tự tin, vốn từ trong những chủ đề quen thuộc để giao tiếp. Lúc này sẽ đạt tầm mức độ thứ 3. Sau 6 tháng đi học, cần thêm môi trường để trau dồi và rèn luyện thêm từ vựng, khả năng giao tiếp để lên mức độ 4 và quan trọng là không bị quên. Với các bạn đã có thể trao đổi thông tin qua viết mail cơ bản mà chưa tự tin trong giao tiếp chỉ cần 3 tháng. Có thể đăng ký học lâu hơn để các kỹ năng tốt hơn nhưng khi học lên cao trong các trung tâm đa số toàn các chủ đề lan man, đôi khi không liên quan đến công việc của các bạn. Nên ra ngoài thực hành nhiều hơn.
- Nếu bắt đầu từ đầu, nên chọn những trường, trung tâm có tiếng, có chất lượng để học. Tránh tình trạng tiết kiệm rồi lại chẳng ra đâu, mất công, thời gian và tiền bạc. Chi phí cho 6-12 tháng học khoảng 20-30 triệu cho 1 trung tâm cỡ trung và 40-60 triệu cho 1 trung tâm cỡ top, tùy lịch học 6 ngày hay 3 ngày. Còn học ở đâu thì các bạn tự google tìm hiểu theo nguồn lực và mục tiêu của các bạn. Còn đặt mục tiêu ra sao thì đi học lớp CEO hoặc tự tìm trên internet.
- Nếu mục tiêu chính để giao tiếp thì không cần quan tâm đến việc bằng cấp. Đến giờ tôi còn chẳng cần dùng 1 cái bằng gì để đi xin việc.
- Nên có 1 thái độ nghiêm túc trong việc học với tinh thần học để thay đổi bản thân.
7. Một số ý kiến khác:
Phát triển thêm 1 CLB Anh văn trong group, nơi mà các bạn có thể trao đổi với nhau hoàn toàn bằng tiếng Anh để rèn luyện thêm, đặc biệt là những chủ đề chuyên về kinh doanh, tài chính, xuất nhập khẩu, marketing, kỹ thuật chuyên ngành theo từng nhóm đối tượng…
CLB này sẽ off định kỳ theo nhóm hay cả CLB.
Trên đây là 1 số chia sẻ cũng như ý kiến cá nhân của tôi. Với trình độ có có hạn, tôi rất mong nhận được sự góp ý, chia sẻ và đóng góp tốt hơn từ những anh chị khác nhằm giúp các anh em trong group trang bị tốt hơn khả năng giao tiếp và làm việc bằng tiếng Anh của mình.
Thân,




Ngày vía thần tài năm nay bạn mua gì
Chen chúc nhau mua vàng thì cũng chỉ cầu tài đc 1 năm, sang năm lại phải mua tiếp,đôi khi nói dại mồm chả may túng qá lại phải tháo ra bán mất
=))
Nhưng với bao cao su thần tài và thuốc cường dương thần tài lâu ra của chúng tôi các bạn sẽ đc vẫy tiền tài vào vợ bạn suốt đời
<3
Dùng một cái, uống 1 viên, sáng hôm sau nhìn nét mặt vợ là bạn thấy thần tài gõ cửa luôn nhen
Mau mau mua đi nào, cả bộ thuốc cường dương thần tài lâu ra mà chưa đến 1 nửa chỉ vàng đâu
<3
Hãy là người tiêu dùng thông minh
call now 0936700000



Trời ơi, hễ tết xong là thấy ở đâu đó cướp lộc, chém lợn, đâm trâu, năm nay thêm màn treo cổ trâu.
Đâu phải cái gì cổ truyền cũng là tốt, cũng là phải giữ???
Ngày xưa, con trâu là đầu cơ nghiệp. Thời bao cấp, con trâu thay máy cày. Trong nhân gian, con trâu là bạn nhà nông. Trong tín ngưỡng, ai thờ Đức Thánh thì càng không ăn thịt trâu.
Ông trời có đức hiếu sinh, lễ hội gì mà toàn mang tính đồ sát, cướp giật... thì như vậy sẽ làm sao giáo dục con người về thiện tính được???
Thưa, năm nay 2017, nhà nước đã cho phép nhân dân được công khai quánh bạc, cá cược tại các tụ điểm mà nhà nước cấp phép. Vé số mega cũng là hình thức lô đề hợp pháp.
Hy vọng 2018, nhà nước cho phép lập phố đèn đỏ nữa, thì như vậy, đất nước ta, người dân ta đã bắt đầu được hưởng thụ đời sống thiên đàng...
Chẳng còn xa nữa!!!


TIỀN BẠC VÀ HẠNH PHÚC
Nhiều người tin vào sức mạnh vô biên của đồng tiền. Họ nghĩ, thứ gì không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng nhiều tiền.
Thực ra, tiền có thể mua được tất cả những gì người ta bán ra. Nhưng, có những thứ chẳng có ai bán cả, thì tiền cũng không thể mua được!
Hạnh phúc là một thứ như vậy. Tôi chưa từng thấy ai rao bán hạnh phúc cả. Vì thế, dù có bao nhiêu tiền bạn cũng sẽ không biết mua hạnh phúc ở đâu.
Có một khái niệm, đôi khi bị nhầm tưởng là hạnh phúc. Đó là "sung sướng".
Sung sướng là cảm giác khi được thỏa mãn về vật chất. Sung sướng luôn đi liền với tiền bạc, với sự đầy đủ và tiện nghi. Người nghèo thì không thể sung sướng. Nghèo luôn đi liền với Khổ.
Trong khi đó, Hạnh phúc là cảm giác khi được thỏa mãn về tinh thần. Một gia đình nghèo, nhưng vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan ngoãn mạnh khỏe... vẫn có thể hạnh phúc.
Tiền có thể làm cho người ta sung sướng, nhưng nó không nhất thiết mang lại cho người ta hạnh phúc. So với tiền, thì tình yêu, sự bao dung, lòng vị tha... làm cho con người hạnh phúc nhiều hơn.
Khi thấy những gia đình giầu có bất hạnh, người ta thường quy kết cho đồng tiền cái tội "Tiền không mang lại hạnh phúc". Điều này cũng thật buồn cười. Đồng tiền ra đời với chức năng duy nhất là "làm trung gian trao đổi giữa các giá trị". Chẳng ai giao cho đồng tiền sứ mệnh là phải mang lại hạnh phúc cho người sở hữu nó. Người ta đã gán cho đồng tiền một nhiệm vụ không thuộc về nó, rồi khi nó không làm được, người ta lại trách nó... bạc.
Bản thân đồng tiền không có gì sai. Chỉ có thái độ với đồng tiền mới có chuyện đúng sai.
Có hai thái độ sai với đồng tiền: một là quá coi nhẹ chuyện tiền bạc; hai là tôn sùng nó, làm nô lệ cho nó.
Chúng ta nên trân quý đồng tiền vì nó giúp ta vượt qua khó khăn, cũng như cho ta phương tiện thực hiện những giấc mơ.
Nhưng đồng tiền có hai mặt. Mặt trái của nó rất khó lường. Tới một lúc nào đó, nó sẽ như quỷ dữ, cám dỗ ta đi vào con đường sai trái.
Với người nghèo, tiền có vai trò tích cực. Với người dư giả, vai trò đó giảm dần và sự tiêu cực bắt đầu xuất hiện. Không phải ngẫu nhiên mà dân gian có câu "giầu đổi bạn, sang đổi vợ".
Vì thế, khi bạn còn nghèo khó, hãy trân quý đồng tiền; khi bạn đã khá giả, hãy thận trọng với nó.
Và đừng bao giờ tin rằng, tiền có thể mang lại cho bạn hạnh phúc, cho dù nó có thể cho bạn một cuộc sống vật chất đầy đủ, cũng như bạn có thể dùng tiền mua một ngôi nhà đẹp, nhưng bạn không thể dùng tiền để mua một mái ấm.
Share ngay vì nó miễn phí

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình.
Ngoài 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.
Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận mẹ...".

thuoc115.com © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com