
Từ tay trắng tới 1000 đơn hàng một ngày
Anh gặp cô trên Bar... 2 người ngủ qua đêm.
Sớm hôm sau a để lại 1 tin nhắn mong cô sớm đổi nghề, hãy tìm cho mình 1 con đường riêng. Cô nghe lời a... giờ cô đã không làm gái gọi nữa mà chuyển hẳn ra đường Trần Duy Hưng công tác. Thu nhập từ đó cũng khá hơn...
Đó là chuyện từ 1 năm trước. Năm nay a lại vô tình và gặp lại cô. Họ lại ngủ với nhau...
Sớm hôm sau, a để lại 5 triệu và 1 tin nhắn:
" Ý a trước không phải như này. Chẳng lẽ e muốn mãi như này cuộc sống mình phải nỗ lực cố gắng phấn đấu chứ. Như a trước đây cũng chỉ là 1 thằng tay trắng dặt dẹo, chơi bời lang thang... vậy giờ a đã là giám đốc một công ty bán thuốc cường dương. A tin e cũng có thể làm đc, nếu khó khăn gì nhắn cho anh..."
Cô xúc động nhìn lại 2 tin nhắn không kìm được những giọt nước mắt... Cô oà khóc... Cô không muốn cuộc đời mình mãi đứng đường như này nữa. Cô quyết tâm thay đổi và phát triển sự nghiệp của mình...
Hai tháng sau cô đã bỏ nghề đứng đường.
Hiện cô đang là quản lý hơn 30 em ở Đồ Sơn và chuyên gia chốt sale 1000 đơn 1 ngày trên facebook !
Bài học rút ra là :: Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.

CHUYỆN ĐÊM MƯA BÃO
Trong một đêm mưa gió bão bùng, cặp vợ chồng Chí Phèo và Thị Nở đang say giấc thì bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc"
Chí Phèo ra mở cửa, thì ra đó là Xuân Tóc Đỏ đang trên đường về quê thì bị mưa ngập lụt đường về muốn xin vào trú chân qua đêm chờ nước rút.
Chí Phèo ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "nhà anh thì chật, có mỗi một cái giường, nể chú cùng hội "dân chơi" với anh nên cho chú ở đây đêm nay. Nhưng phải chịu khó nằm... chung giường với anh chị đấy".
Xuân Tóc Đỏ bước vào thì thấy đúng là nhà Chí Phèo chật thật, nhà chỉ kê vừa đủ một cái giường và một cái bàn, nhìn thấy trên mặt bàn có 1 bát cháo nóng.
Vậy là cả ba người nằm chung trên một cái giường. Họ vừa chợp mắt được 1 lúc thì đột nhiên có tiếng Bá Kiến ở bên ngoài. Chí Phèo thấy vậy bèn xỏ tông đi ra xem có chuyện gì.
Còn lại Thị Nở và Xuân Tóc Đỏ...
Thị Nở liền xích lại gần liếc mắt với Xuân Tóc Đỏ rồi nói: "Kìa chú em, chú còn chờ gì nữa..."
Xuân Tóc Đỏ ngờ nghệch: chờ gì cơ ạ?
Thị Nở: "Thì cái... đấy... đấy... tranh thủ lúc lão Chí nhà chị đang ra ngoài nhanh lên"
Xuân Tóc Đỏ ( có vẻ vừa hiểu ): "nhỡ anh Chí biết chuyện thì sao ạ? Anh ấy to khỏe thế kia mà, anh ấy mà xử em thì em toi"
Thị Nở: "Lão ấy nhìn thế thôi chứ đụt lắm. Lão sợ vợ lắm, không dám ý kiến zề đâu. Chú nói nhiều quá, làm luôn đi sung sướng đang ở ngay trước mặt chú đấy"
Nghe đến câu này, Xuân Tóc Đỏ không còn ngại ngùng gì nữa... nhảy ra vồ lấy bát cháo chén sạch.

👉 NGƯỜI THÔNG MINH: Chủ trả lương 5 triệu thì làm việc đúng 5 triệu, không hơn và cũng không kém, bởi vì sợ mình thiệt, sợ khổ bản thân mình. 10 năm sau vẫn lương 5 triệu. Khiến mình mãi thiệt.
👉 NGƯỜI TRÍ TUỆ: Chủ trả lương 5 triệu, đồng ý và bỏ ra công sức gấp đôi số lương đó. Không sợ mệt, không sợ khổ. Vài năm sau lương 50 triệu và bắt đầu lên trưởng cửa hàng.
👉 NGƯỜI CÓ CHÍ: Chủ trả lương 5 triệu, đồng ý và làm việc miệt mài không sợ gian khổ, thiệt thòi. 5 năm sau đủ kinh nghiệm và vốn liếng nghỉ việc mở công ty riêng làm chủ. Tháng kiếm 500 triệu.
👉 NGƯỜI LIỀU MẠNG: Chủ trả lương 5 triệu, không đồng ý, chửi cả ông chủ, gây hấn đồng nghiệp tay không một đồng bỏ ra ngoài ship hàng rồi mở công ty riêng. Vài năm sau đi ship bao cao su và thuốc cường dương thối cả mông đít.
=> Bài học rút ra ↔ Cố gắng hết sức trong mọi việc không bao giờ là thiệt thòi. Nhưng đã làm gì thì nên có cái TÂM





Rừng U minh.!!!
Một cô giáo trẻ dạy môn địa lý lớp 5 của một trường tiểu học nọ. Hôm ấy có đoàn thanh tra đến dự giờ nên cô chuẩn bị rất chu đáo, còn cầm theo cái bản đồ Việt Nam to tướng để minh họa. Khốn nỗi trên tường chẳng có lấy một cái đinh, đâm ra cô giáo phải treo luôn bản đồ vào cổ mình để giảng bài. Cô bắt đầu giới thiệu sơ lược về Việt Nam:
- Đây là Hà Nội, trái tim của tổ quốc - tình cờ tay chỉ đúng ngay vị trí tim của mình.
- Đây là vùng núi Tây Bắc, với những ngọn núi rất cao và hùng vĩ – đồng thời tay lại chỉ vào phần ngực của mình.
- Còn đây là khúc ruột miền Trung - cô giáo lướt tay dọc theo bản đồ, đúng luôn vị trí phần bụng.
- Và cuối cùng - tay cô đưa thấp xuống - đây là rừng U Minh, nơi các chiến sĩ ta ẩn nấp và chiến đấu.
Cả đám học sinh bò lăn ra cười và đoàn thanh tra lè lưỡi.

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn, mình xuống siêu thị mua ít thức ăn. Vào tới cửa mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho vợ bảo mang tiền xuống. Trong lúc chờ đợi, mình thấy mấy người đang đốt vàng mã bên đường, mình tiến lại bắt chuyện :
- bác đang làm gì đấy ?
- tôi đang gửi tiền xuống cho người nhà tôi . Cậu đang đứng chờ ai à ?
- vâng cháu đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống.
Vừa nghe tới đây, mặt ông bác tái mét, vội vứt hết tiên mã lại rồi chạy một mạch. Mình gọi với theo, " bác ơi cháu chỉ đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống thôi mà !". Nghe thấy vậy tất cả mọi người xung quanh đang đốt vàng mã cũng chạy thục mạng.
Hổng hiểu sao ??

Đến thăm nhà ông bạn chí cốt, trà dư tửu hậu, ngắm nghía thấy đủ thứ trên đời bèn hỏi :
- Sao nhà ông lắm thứ ngổn ngang thế ?
- À, toàn dụng cụ dạy học của bà vợ nhà tôi
- Là sao ?
Ông bạn đứng lên lôi từng cái xuống giải thích :
- Cái này là liềm, nọc cấy,..... dùng trong nông nghiệp nên gọi là " nông cụ ".
- cái này là lưới, lờ, câu, lọp,.... dùng đánh bắt cá nên gọi là " ngư cụ "
- cái này dùng trong điện ảnh gọi là " đạo cụ "
Cứ thế ông bạn say sưa lôi hết các thứ ra giải thích, vô tình rơi ra 1 cái BCS và 1 hộp thuốc cường dương còn nguyên tem mua ở shoptinhyeu, chưa kịp nói gì, mình reo lên như đoán trước câu trả lời:
- À, cái này tôi biết, nó là đuỵt cụ của vợ ông.

1001 CHUYỆN VỢ CHỒNG CÃI NHAU
Vợ tôi : Cuối tuần này là sinh nhật của anh . Em muốn anh có được một cuối tuần thật là vui vẻ hạnh phúc. Nói em nghe anh muốn gì nào ?
Tôi nói : Sẽ không có gì làm anh vui và hạnh phúc nếu em lại về thăm má em 2 tuần như lần trước
Thế là hai vợ chống cãi nhau.!!!

Dạy con gái
Nếu một thằng đàn ông nói yêu con cả đời, sẵn sàng chết vì con, con hãy nên tránh xa nó ra và giữ cạp quần thật chặtđấy nhé
Nó đang muốn tuột quần con đó.

Một anh chàng người Việt gặp một cô gái xinh đẹp người Nhật trên phố. Anh rất muốn làm quen với cô gái nhưng lại không biết tiếng Nhật, vì thế anh vẽ ra một tờ giấy một con đường và vài cái cây. Cô gái mìm cười và cùng anh đi dạo trên một con phố dài.
Một lúc sau anh vẽ một cái bàn. Cô gái gật đầu và hai người cùng nhau đi ăn tối!
Ăn xong anh chàng vẽ một cái loa và 2 ly rượu. Cô gái gật đầu đồng ý và hai người vào bar quẩy tưng bừng.
Khi cả 2 người đã cảm thấy mệt mỏi, cô gái chủ động cầm cuốn sổ và vẽ một chiếc bao cao su và một viên thuốc viagra cùng giấu hỏi chấm to đùng ở trên. Anh chàng kia ngay lập tức đỏ tím mặt và tự nhủ:
"Sao cô ấy biết mình bán bao cao su và thuốc cường dương nhỉ? Liệu nếu nói thật thì cô ấy có còn đi chơi với mình nữa hay không?"
Nghĩ một hồi, anh ta lắc đầu. Đêm hôm đó sau khi quẩy bar xong ai về nhà nấy. Hôm sau cô gái bay về nước và hai người không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Dạy con gái
Nếu một thằng đàn ông nói yêu con cả đời, sẵn sàng chết vì con, con hãy nên tránh xa nó ra và giữ cạp quần thật chặt nhé.
Nó đang muốn tuột quần con đó.



Có chủ trại vịt hết tiền mua thức ăn, ổng giải quyết bằng cách mỗi ngày thịt một con băm ra cho cả đàn ăn. Ổng chọn bằng cách đặt sỏi lên đầu bọn vịt, con nào làm rơi trước thì bị thịt. Đàn vịt vừa sợ hãi bởi nguy cơ chết bất cứ lúc nào, lại vừa hào hứng chờ bữa ăn rất dinh dưỡng, chúng cũng nhận ra rằng đéo cần giữ sỏi trên đầu cả buổi mà chỉ cần giữ lâu hơn con bên cạnh.
Chúng bắt đầu thích nghi với trò chơi, có những con có thể ngồi im cả buổi chịu đựng sự khổ sở, con vịt này bắt đầu mong chờ con kia làm rơi sỏi trước nó, thậm chí chúng nó bắt đầu oán hận lẫn nhau khi phải ngồi im quá lâu mà chưa có viên sỏi nào rơi. Chúng nó cho rằng việc nó phải chờ bữa ăn quá lâu, chịu đựng khổ sở quá lâu là tại đồng loại của mình.
Với chúng nó, cơ chế mới này là sự công bằng và ổn định, là an toàn vì số vịt bị chết luôn là số ít so với cả đàn dù nguy cơ san đều cho tất cả. Ông chủ như chúa trời là người ban sự sống và thức ăn cho nó, chúng nó dìm chết mọi con vịt khác thắc mắc cơ chế này vì nó tự tin rằng luôn có con vịt khác rơi sỏi trước- dù con vịt đéo nào cũng số phận cũng sẽ vào hàng bún măng. Cái này tạm gọi là "Hội chứng viên sỏi định mệnh".
Có giống gia súc 2 chân khác cũng tương tự. Chúng nó luôn căm ghét lẫn nhau vì sống chung với nhau và được chăn dắt cùng một ông chủ, có cùng một khát khao trong cơ chế sẽ có một con phải chết để ông chủ lấy xác nó nuôi cả đàn.
Nguồn trích Bạch Thủ Trì

Gần nhà em, có một con mẹ nguyên giáo viên mầm non nghỉ chế độ, mụ bán hàng ăn đêm. Thi thoảng đói quá, em cũng lén ra ăn bát cháo hoa 5 kìn, mỗi khi có các cô mắt xanh mỏ đỏ bước vào quán gọi dõng rạc tô cháo đặc biệt "Nửa gà, thêm bê tái với 2 trứng trần" là y rằng mụ lại quay sang em nói băng quơ:
- Giáo sư, tiến sỹ đéo bằng con ĩ tụt quần!
Bát cháo 5k mà mụ hậu hĩnh rắc nhiều tiêu ớt quá

Chúng ta đánh giá cao những người tìm ra giải pháp để đạt kết quả tốt chứ không chấp nhận người tìm ra lý do để giải thích thất bại. Tổ chức cần chúng ta làm việc để hoàn thành mục tiêu đề ra, khi chúng ta trình bày lý do giải thích thất bại có nghĩa là chúng ta phải trao lại cơ hội cho người khác.
Nguyễn Duy Hưng


Nghệ thuật của các lãnh đạo XƯA & NAY.
Tào Tháo thì gian hùng, còn Lưu Bị được khen là trọng nhân-nghĩa. Nhưng cái "nhân nghĩa" của Lưu Bị chắc hết 7 phần là có toan tính trong đó. Hồi Lữ Bố bị bắt đem về Lầu Bạch Môn hài tội, thấy Lưu Bị ngồi ngang với Tào Tháo, Bố lên tiếng xin giúp, Lưu Bị mặt lạnh tanh liếc qua Tào Tháo nói: "Tại hạ thiết nghĩ Tào Công nên nhận Phụng Tiên làm con nuôi". Tào Tháo vừa nghe tới đó bật cười ha hả chỉ vào mặt Lữ Bố nói: "Phụng Tiên mi nghe thấy chưa, Huyền Đức nhắc ta nếu muốn chết như Đinh Nguyên, như Đổng Trác thì cứ việc nhận mi làm con nuôi. Vậy thì ta tha chết cho mi thế nào được!". Nói đoạn sai lôi Lữ Bố ra giết.
Kẻ dũng phu thẳng tính như Trương Phi hễ gặp Lữ Bố là mắng ngay rằng "Gia nô ba họ!", rồi xáp vào đánh liền, thế mà không lần nào giết được Lữ Bố. Còn cao thâm như Lưu Bị, chỉ nói một câu nhỏ nhẹ, mà khiến Tào Tháo giết ngay chẳng cần phải suy nghĩ thiệt hơn.
Về sau có hồi Khổng Minh bày mưu khuyên Lưu Bị lừa Chu Du lấy Kinh Châu, Lưu Bị chần chừ bảo rằng làm thế bất tín, bất nghĩa. Mất một lúc sau suy nghĩ rồi xua tay bảo Khổng Minh rằng: "Nay ta mệt, muốn lui vào trong tịnh dưỡng, giao cho quân sư quyết định mọi việc", đoạn giao binh quyền và quay lưng đi. Đấy là thứ nhân-nghĩa của một tay làm chính trị lão luyện. Lúc thời thế vẫn phải lấy chữ "nghĩa" giữ cho mình, còn trách nhiệm thì gắp bỏ vào tay thuộc cấp. Đó cũng là nghệ thuật của các lãnh đạo đương thời đấy thôi...
(Bàn theo nội dung thể hiện trong Tân Tam Quốc bản 2010)




thuoc115.com © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com