Có chủ trại vịt hết tiền mua thức ăn, ổng giải quyết bằng cách mỗi ngày thịt một con băm ra cho cả đàn ăn. Ổng chọn bằng cách đặt sỏi lên đầu bọn vịt, con nào làm rơi trước thì bị thịt. Đàn vịt vừa sợ hãi bởi nguy cơ chết bất cứ lúc nào, lại vừa hào hứng chờ bữa ăn rất dinh dưỡng, chúng cũng nhận ra rằng đéo cần giữ sỏi trên đầu cả buổi mà chỉ cần giữ lâu hơn con bên cạnh.
Chúng bắt đầu thích nghi với trò chơi, có những con có thể ngồi im cả buổi chịu đựng sự khổ sở, con vịt này bắt đầu mong chờ con kia làm rơi sỏi trước nó, thậm chí chúng nó bắt đầu oán hận lẫn nhau khi phải ngồi im quá lâu mà chưa có viên sỏi nào rơi. Chúng nó cho rằng việc nó phải chờ bữa ăn quá lâu, chịu đựng khổ sở quá lâu là tại đồng loại của mình.
Với chúng nó, cơ chế mới này là sự công bằng và ổn định, là an toàn vì số vịt bị chết luôn là số ít so với cả đàn dù nguy cơ san đều cho tất cả. Ông chủ như chúa trời là người ban sự sống và thức ăn cho nó, chúng nó dìm chết mọi con vịt khác thắc mắc cơ chế này vì nó tự tin rằng luôn có con vịt khác rơi sỏi trước- dù con vịt đéo nào cũng số phận cũng sẽ vào hàng bún măng. Cái này tạm gọi là "Hội chứng viên sỏi định mệnh".
Có giống gia súc 2 chân khác cũng tương tự. Chúng nó luôn căm ghét lẫn nhau vì sống chung với nhau và được chăn dắt cùng một ông chủ, có cùng một khát khao trong cơ chế sẽ có một con phải chết để ông chủ lấy xác nó nuôi cả đàn.
Nguồn trích Bạch Thủ Trì

0 nhận xét:
Đăng nhận xét