Quảng cáo

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018


Nó cũng giống như bạn mở 1 quán phở. Chưa biết có ngon hay ko, nên ngta mới nghi ngờ, cái này thì ko có gì là sai cả. 

Nhà hàng xóm bán bát phở rất ngon, giá chỉ 40k. Nhưng bạn bán với giá 50k nó lại gây lên tranh cãi ! 
Những ng ko có hiểu biết về làm phở thì họ hoài nghi, ko biết phở có nhiều thịt hơn ko ? Nước phở có ngon hơn ko mà dám bán đắt hơn ?
Những ng có hiểu biết lại ngồi phân tích xem phở của bạn có gì hơn mà lại bán đắt hơn. Nếu như thịt nhiều hơn, nước ngon hơn thì ngta sẽ vui vẻ mà trả tiền cho bát phở của bạn !
Thế rồi tiếng lành đồn xa, phở của bạn sẽ đc nhiều ng biết đến !
Ngày đầu khai trương ai mà chả giảm giá để câu khách, nhưng bát phở 50k mà bạn lại bán có 10k theo giá khuyến mại thì đương nhiên ai cũng sẽ nghi ngờ về chất lượng ! Phải chờ chuyên gia ẩm thực mới có thể đánh giá chi tiết đc !-
bán thuốc chống xuất tinh sớm, yếu sinh lý tại shoptinhyeu . VN và thuoc115 . com

Bảng giá ôtô Honda 2019 mới nhất

Nó cũng giống như bạn mở 1 quán phở. Chưa biết có ngon hay ko, nên ngta mới nghi ngờ, cái này thì ko có gì là sai cả.  Nhà hàng xóm bán bát ...

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018


Sau kết luận vụ Anh Thoa ở báo Tuổi Trẻ theo Facebook Phạm Lan Phương

"Khi mình quyết định nói ra, cái được nhất là mình dám nói lên và mình sẽ không bị dằn vặt suốt cả đời mình. Chỉ là như vậy thôi. 

Chứ tới hiện tại mình không được gì cả. Trong tâm thức của mình thì mình không dung thứ cho chuyện đó. Nếu mình tiếp tục và im lặng thì mình sẽ cảm giác mình làm điều gì đó rất tội lỗi, xấu xa khi dung túng cho một người như vậy. Nên mình quyết định nói ra."

Đó là câu trả lời của cô gái khi cô quyết định tố cáo ông Anh Thoa - trưởng phòng truyền hình báo Tuổi Trẻ - cưỡng hiếp bạn, ngay sau khi nhận quyết định điều tra. 

Có vài điều tôi cần nói ở đây:

Cái văn bản quyết định không khởi tố vụ án này có mấy dòng như sau: 

Quyết định Không khởi tố vụ án ghi "Không đủ chứng cứ và Không đủ cơ sở xác định…". 

Bạn nào cần đọc rõ nội dung cả văn bản đó thì vô status này đọc toàn bộ văn bản, đây là luật sư Lê Ngọc Luân, người bảo vệ cô gái trong vụ án này: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=819319878399382&id=100009641314161 

Từ văn bản đó, báo TT có 1 bản tin mà bạn có thể đọc thấy tại stt này.  

Nếu bạn làm tường thuật các vụ án liên quan tới quấy rối, cưỡng hiếp đủ lâu, bạn sẽ biết rằng: Một báo cáo của Liên Hiệp Quốc nói: 86% nạn nhân biết kẻ gây án là ai, 76% trong số đó không có thương tích nhìn thấy được. Nạn nhân bị cô lập. Hệ thống pháp lý và sự kỳ thị khiến nạn nhân không tìm được công bằng và bị đối xử bất công bởi chính công an và quan chức. 

Vì hai cái văn bản của Cơ quan điều tra và Viện kiểm sát nhân dân Quận Thủ Đức lập lờ ở vùng xám này: Không đủ chứng cứ - và không đủ cơ sở. Hai văn bản này không hề khẳng định rằng cô gái chẳng bị gì hết. 

** Về văn hóa dung túng cho quấy rối

Ở Việt Nam, khung pháp lý cho quấy rối tình dục/bạo lực tình dục gần như không có. Nghĩa là nếu vụ việc xảy ra theo hướng này, sẽ chẳng sao cho kẻ gây sự việc. Kết luận điều tra bên trên đã chứng minh điều đó.

Bạn nào đi làm rồi đều rõ, sự gợi ý của sếp, sự ép uổng, sờ soạng, sự chặn bài không cho đăng, hạch sách vì không "hợp tác"… đều có thể được đem ra để ép người yếm thế hơn đổi chác hay chịu đựng. Và chúng không thể lượng hóa thành một sự xét xử hay cái án nào. 

Ý thức điều tra về quấy rối tình dục, và thiết lập hành lang điều tra công bằng cho nạn nhân và kẻ gây sự việc hoàn toàn lệ thuộc vào sự tự nguyện của tổ chức, tờ báo. 

Sự "tự nguyện" của báo Tuổi Trẻ trong quá khứ gồm có như sau: 

Họ từng để cho cựu Trưởng văn phòng Sông Tiền kết nạp đảng và tiếp tục thăng hoa sự nghiệp sau khi quấy rối nhiều cộng tác viên nữ và bị tố cáo (có bằng chứng). 

Tờ báo cũng vừa thôi chức trưởng ban chính trị xã hội vì quấy rối nhiều nữ phóng viên, nhưng biện pháp "trừng phạt" là… cho anh làm biên tập viên phòng truyền thông sự kiện. 

Và cuối cùng, đó là một đống status mà các phóng viên đi rải với đầy những từ ngữ sỉ vả, hạ nhục, oan ức để "đòi lại" danh dự cho anh trưởng phòng - dù kết luận điều tra không rõ ràng, và luật sư của nạn nhân có thông báo rõ họ sẽ khiếu nại vụ việc. Xin lưu ý, bản tin mà các phóng viên chia sẻ không hề cập nhật phản ứng của phía nạn nhân - một hành vi có thể kết luận là "thiên kiến" trong báo chí, khi chỉ đăng tin một phía. 

Vậy thật sự tờ báo đó có muốn có không gian làm việc sạch sẽ và lành mạnh hơn cho phóng viên nữ hay không, hay chỉ muốn đánh bóng cái danh dự muốn bảo vệ kẻ bị tố cáo quấy rối? Phần này tôi để bạn đọc tự trả lời. 

** Về cách lan truyền thông tin

Khi viết bài này, tôi cũng chỉ ở trong vai như những người khác: là người viết. Thứ mà các bạn làm việc ở tờ báo đó tung lên để so sánh là: Danh dự của Anh Thoa bị tổn hại. 

Tuy nhiên, với một sinh viên là nữ, sự kỳ thị và coi thường mà em chịu đựng, chắc không thua gì Anh Thoa. 

Sự tổn hại việc làm, sự nghiệp của em, lớn hơn Anh Thoa. Bằng chứng ở đây là bạn Anh Thoa vẫn đang làm ở báo TT. Còn em ấy đã ngừng. 

Trong vụ việc này, thứ "được" duy nhất lẽ ra là tòa soạn báo Tuổi Trẻ - nếu họ nghiêm túc muốn có một không gian làm việc lành mạnh, sạch sẽ với những người trẻ tài năng hơn. Chứ nạn nhân như cô gái, ai cũng rõ là cô chẳng được gì. Nhưng cô có một điều như ở đầu bài viết tôi hỏi: Cô muốn nói ra một điều thật mà cô không muốn ân hận suốt đời với chính bản thân. 

Còn về việc làm truyền thông. Đây là chuyện bên lề cá nhân tôi và các bạn bè trải nghiệm. Khi sự việc xảy ra, nhiều người từ tờ báo đó đi inbox từng đồng nghiệp, nói rằng: Anh Thoa có clip hết, chắc chắn ông bị oan. Giờ thì chúng ta đều rõ như trong bài luật sư Lê Ngọc Luân nói: "Về dữ liệu Camera, tôi và em T đã được điều tra viên thông báo dữ liệu không thể khôi phục được vì thời gian kéo dài. Ngoài ra, thông tin mà tôi biết, camera được lắp ở dưới nhà. Còn vụ việc tố cáo xảy ra ở lầu 1."

Trong khi đó, cách bản tin báo Tuổi Trẻ đăng là: "Cơ quan điều tra đã làm việc với chị T, ông Tuấn và những người biết sự việc, phối hợp với Viện KSND Quận Thủ Đức khám nghiệm hiện trường nhà ông Tuấn ở phường Bình Chiểu, đồng thời giám định phục hồi và trích xuất dữ liệu camera an ninh trong nhà ông Tuấn. Kết quả điều tra xác định: Ngày 3/12/2017 và 28/12/2017, chị T có đến nhà ông Tuấn ngủ lại nhưng không có cơ sở để xác định ông Tuấn có quan hệ giao cấu với chị T."

Bản tin này giấu đi thông tin factual là điều tra viên không khôi phục được dữ liệu, nghĩa là họ chẳng biết gì . Từ không khôi phục được dữ liệu, họ kết luận là không điều tra được. Điều này HOÀN TOÀN KHÁC VỚI bản tin mà các bạn ở báo TT đăng trên FB: là không có cơ sở xác định có sự việc hay không. 

Ngoài ra, khi sự việc mới xảy ra, chính các bạn từ báo TT cũng là người đi rêu rao cái tin "đồng thuận" bằng cách inbox và gửi tin nhắn riêng cho những người phê bình cách phản ứng của tờ báo - để thuyết phục dư luận tin rằng vụ việc chẳng có gì, chuyện riêng của 2 người đó, kệ nó đi, làm ầm lên làm gì. "Đồng thuận" nghĩa gì nếu người bị tác động không vui vẻ hạnh phúc mà bị kiệt sức, tìm cách tự tổn thương bản thân sau đó và bị hủy hoại danh dự và công việc? 

Khi sự việc xảy ra, các bạn đã rất khôn khéo đi làm dư luận chùn chân lại với ý niệm về "bằng chứng" và "đồng thuận". Giờ thì tôi biết phần đó các bạn nói dối - để bảo vệ một trưởng phòng - hay khác hơn là danh dự tờ báo của các bạn. 

** Về khoa Báo Chí trường Nhân Văn

Là cơ quan đưa sinh viên đi thực tập, Khoa Báo Chí có trách nhiệm với sinh viên vì là đối tác của báo Tuổi Trẻ. Hành động của khoa Báo Chí là cần thiết và phá bỏ tiền lệ im lặng để mặc sinh viên (mà các trường đại học ở Việt Nam quen làm mấy chục năm nay). 

Khoa Báo Chí đối thoại với báo Tuổi Trẻ - chứ không hề cáo buộc. Cơ quan này đã có họp với báo Tuổi Trẻ để cùng với sinh viên của mình và tờ báo - thiện chí rõ ràng là họ cần bảo vệ sinh viên và muốn tờ báo làm rõ. Ai cần đọc lại công văn này thì đọc ở đây: http://phununews.vn/Dh-khxh-va-nv-tphcm-yeu-cau-lam-ro-viec-nu-ctv-bi-xam-hai-501862.htm 

Cá nhân một số giảng viên Khoa Báo Chí có hành động rất hiểu biết là hỗ trợ pháp lý bạn sinh viên, mời luật sư, và hỗ trợ chăm sóc sức khỏe tinh thần khi bạn đang nằm viện. Về cả hai mặt, chính thức và cá nhân, khoa này đã làm điều cần thiết để phá vỡ định kiến với nạn nhân bị xâm hại và quấy rối - là điều quan trọng có lẽ sẽ cần phải thực hiện sâu hơn ở các trường đại học khác, khi hành vi này được dung túng và không bị trừng phạt - với sinh viên là người yếm thế. 

Nếu vì chịu trách nhiệm với sinh viên mà mình đưa đi thực tập bị coi là hành vi hồ đồ, thì ở đây mời chính những bạn sinh viên tự trả lời: Các bạn sẽ tìm sự giúp đỡ ở đâu nếu bạn gặp tình huống tương tự ở cơ quan mình thực tập? 

** Về sự lên tiếng 

Tôi chọn lên tiếng vụ việc này dù không quen biết gì cả hai nhân vật. Tôi chỉ có phỏng vấn bạn gái qua một đồng nghiệp khác. Nhưng là người từng hướng dẫn một số sinh viên báo chí làm nghề, tôi chứng kiến và biết các em bị "mặc cả" về thể xác ở các tờ báo lớn nhằm có bài đăng, ký hợp đồng hay có trợ cấp ra sao. Ở tờ Tuổi Trẻ, điều đó từng xảy ra với bạn tôi. 

Vụ việc là điều cần thiết để những tờ báo lớn điều chỉnh cách tuyển dụng, vận hành và điều tra các vụ việc tương tự. 

Nhưng từ đầu vụ đến giờ, tôi đã rõ rằng tờ báo chọn ai, muốn gì, và coi điều gì là quan trọng. Và vì đây là tờ báo lớn hàng đầu trong ngành, nó đã tạo ra một tiền lệ không coi vấn đề này trong cơ quan làm việc là nghiêm túc. Sẽ không có quy trình nào được tiến hành để phóng viên bị quấy rối có thể tìm tới, phàn nàn và điều tra rõ ràng bảo vệ công việc và phẩm giá của họ. 

Nên có một điều tôi muốn nói với các bạn sinh viên:

Nếu bạn từng lâm vào tình trạng tương tự, bạn hãy nói ra sự việc. Bạn mới là người có thể kết thúc cái chuỗi bất tận của những kẻ săn mồi đi tìm người yếu thế. Bạn sẽ tiến thêm một bước để đòi hỏi không gian của mình làm việc trong sạch hơn, với tư các là người lao động trong cơ quan báo chí [vốn cho mình cái sứ mệnh đi lên tiếng dùm người dân]. Bạn hãy học cách tự lên tiếng vì bản thân trước đã. 

Và cuối cùng, có rất nhiều tờ báo để bạn chọn hành nghề, để có tương lai chuyên môn thực thụ. Bạn không cần phải đánh đổi cơ thể hay cả nể để tìm vị trí ở tờ báo vẫn tự hào là lớn nhất hay nổi tiếng nhất. Có rất nhiều tờ báo lớn khác đang có không gian làm việc sạch sẽ hơn, tác nghiệp chuyên môn không thua kém gì. Đừng để ảo tưởng của cái "nhất" làm bạn hi sinh bản thân. 

Và những cơ quan báo chí hào hứng và dung túng cho văn hóa lạm dụng thân thể người viết không xứng đáng là nơi để ta tác nghiệp. 

Khải Đơn

======

(2) http://dtinews.vn/en/news/024/55702/vietnam-must-improve-justice-for-women-in-rape-cases.html 

https://e.vnexpress.net/news/news/ingrained-bias-prevents-female-rape-victims-in-vietnam-from-seeking-justice-un-3727101.html

#metoo #toasoansach

-
bán thuốc chống xuất tinh sớm, yếu sinh lý tại shoptinhyeu . VN và thuoc115 . com

Vụ phóng viên báo Tuổi Trẻ bị hiếp dâm như thế nào

Sau kết luận vụ Anh Thoa ở báo Tuổi Trẻ theo Facebook Phạm Lan Phương "Khi mình quyết định nói ra, cái được nhất là mình dám nói lên và...

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

đây là tao sau 1 ngày mổ đẻ phải dậy tập đi và được mẹ chồng tao quay lại để dành cho chồng tao xem.
Tao đẻ mổ đúng 28 tết, mẹ con tao đón giao thừa ngay trong bệnh viện. Tao đã rất cố gắng tập đi, tập vận động để mau khỏe mạnh cho cả nhà tao mùg 2 còn xin được bác sĩ về nhà đón tết. Chiều tối mùng 2 về đến nhà thì mùng 3, mùng 4 chồng tao đi trực cả ngày lẫn đêm.
Nằm ôm con trong phòng nhớ nhà ngoại, nhớ chồng tủi thân lắm các mày ạ. Đêm con ọ ẹ ị đái tao cứ quay như chong chóng. Vì là con đầu nên tao còn lóng ngóng, vừa ngáp vừa thay tã cho con, xong vừa cho con ti vừa ngủ gật.
Bác nào có vợ thì hãy yêu thương vợ mình. Vợ đẻ con cho mình, tao k đẻ thường vì tao k có cơn đau nên kb đau đẻ đau cỡ nào. Nhưng đẻ mổ thì cũg kp là sung sướng gì đâu các mày ạ.
Huhu Mai mùg 5 chồng tao mới về với tao được, mùng 6 mẹ đẻ tao mới đi 200km đến với tao.
nằm ôm con trong phòng nhớ nhà ngoại quá 

sau 1 ngày mổ đẻ phải dậy tập đi và được mẹ chồng tao quay lại để dành cho chồng tao xem

đây là tao sau 1 ngày mổ đẻ phải dậy tập đi và được mẹ chồng tao quay lại để dành cho chồng tao xem. Tao đẻ mổ đúng 28 tết, mẹ con tao đón g...

Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018



-- ĐÃ ĐẤU TRANH PHẢI CHẤP NHẬN HI SINH 

Đó là câu nói của Thân chủ, người con gái Miền Trung, cô bị bắt cách đây 5 ngày và đang tuyệt thực đợi luật sư. Không còn cách nào khác, tôi phải cấp tốc đáp chuyến bay sáng sớm để gặp và thực hiện thủ tục bào chữa. 

Ngồi trên máy bay, cảm thấy tự hào về câu nói ấy, nó ý nghĩa hơn khi được thốt ra từ tâm trí và nghị lực của người Phụ nữ. Vu vơ không biết đối lại thế nào đành viết vội: 

"Em tranh đấu không ngại hi sinh
Hà cớ chi luật sư phải sợ gian khổ
Nguyện một lòng
Giúp Thân chủ thoát cảnh lao tù". 

P/S: Quê hương Bình Định đẹp quá và phong cách LS Hoa Hồng vẫn xì tin nên cháu nào gọi chú chú là giận luôn :)
bán thuốc chống xuất tinh sớm, yếu sinh lý tại shoptinhyeu . VN và thuoc115 . com

Lãnh đạo leader là gì

-- ĐÃ ĐẤU TRANH PHẢI CHẤP NHẬN HI SINH  Đó là câu nói của Thân chủ, người con gái Miền Trung, cô bị bắt cách đây 5 ngày và đang tuyệt thực đ...

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

Nuôi con tu hú nhục hay vinh quang

Thành viên mới xin ra mắt cả nhà với Truyện ngắn vừa viết xong. Nếu có gì chưa phải, mong cả nhà lượng thứ !

HỒNG TRẦN - BẠC BẼO ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau.11-1-2018

Ông Long từ từ mở mắt, , Ông quay qua nhìn xuống chiếc chiếu trải dưới đất, giọng thều thào yếu ớt. Ông nói : Hồng, cho bố về nhà, bố muốn chết ở nhà.. Con Hông người béo ục ịch, khuôn mặt hiền lành , nó buồn thỉu lết lại gần bố, rồi nói : Con bảo anh Tuấn , anh Tùng rồi, không đứa nào muốn đón ông về, chúng nó bảo : Ông về nằm đấy , con nó ngủ vào đâu ?. Ông Long thẫn thờ, mặt ngửa lên trời , miệng lẩm bẩm: Khốn nạn ! Oan nghiệt, nhà của mình mà không được về. Trên khóe mắt ri rỉ chút nước mắt còn lại trong cơ thể. Rồi ông nhắm nghiền mắt lại, hai giọt nước mắt ở hai bên đuôi mắt lăn vội, rơi rất nhanh xuống gối. Con Hông mắt đỏ hoe, nó biết ; Bố nó còn ít thời gian lắm.

Ông Long sinh được bốn người con. Hai trai đầu, sau là hai cô con gái, chúng nó đều đến tuổi lên ông lên bà rồi, thằng lớn đã có cháu nội, thằng thứ hai thì cũng chuẩn bị, con thứ ba cũng có mấy đứa cháu, cờ bạc thua tha nên bỏ cả nhà cả cửa để trốn chui trốn lủi bao nhiêu năm. Còn con Hồng ; Con gái út, nhan sắc không có, ở với thằng cũng đã có gia đình, rồi cũng có một thằng con trai. Thằng chồng hờ của nó cũng dân bụi đời, cờ bạc thua tha, lại còn tính đàn bà, nói chung mấy đứa con của ông đều dính vào nghiệp cờ bạc. Chúng có làm ăn thế nào thì vợ chồng chúng cũng nướng vào cờ bạc hết.

Ông Long yếu lắm rồi, mấy bữa nay ông phải đóng bỉm, không còn tự chủ được nữa, chỉ có cái đầu là còn minh mẫn, người ông teo tóp, chỉ còn nhúm xương với da, nguyện vọng cuối cùng của ông là được trở về ngôi nhà mà mình đã tốn bao mồ hôi nước mắt mới có được. Ông chẳng còn sai khiến được ai nữa. Giờ ông nằm ở cái nhà trọ tồi tàn này với đứa con gái út của ông. Ông Long nhớ lại cái ngày đầu tiên chân ướt chân ráo từ Hưng Yên mò về Thủ Đô lập nghiệp; Thời đó Người Pháp nhan nhản ở Hà Nội, ông lần đầu thấy Người Tây , người Việt ăn mặc đồ Tây , nhìn lạ lẫm , nhưng rất đẹp, khác hẳn cánh nống dân như ông, suốt ngày chỉ có quần thâm , áo cánh, Ông Long gặp người làng đã lên đây trước, rồi nhờ manh mối cũng thuê được chiếc xe lôi, vậy mà cũng có đồng ra đồng vào, rồi ông gặp người con gái cùng quê, nhìn cốt cách ra dáng người phố, ăn mặc cũng kiểu cách , dáng vẻ khoan thai, cô cũng phải lòng anh xe lôi, có khuôn mặt lai lai, lại lém lỉnh, rồi họ nên vợ nên chồng. Hai người tích cóp , tằn tiện cũng mua được mảnh đất ở ngay dưới bãi Phúc Tân, tiện cho việc bà chợ búa trên phố, còn ông làm trên phố cổ cũng gần.

Hòa Bình lập lại. Ông không còn làm nghề kéo xe nữa, mà tham gia vào hợp tác xã sản xuất đồ nhựa. Bà thì vẫn buôn thúng bán mẹt, rồi bốn đứa con lần lượt ra đời trong cái nghèo khó của vợ chồng ông. Vì con cái nheo nhóc, ông bỏ việc ra ngoài , mua chịu của người anh em bạn cái xích lô đã cũ, hứa sẽ trả góp hàng tháng. Cuộc sống có khá hơn. Rồi ông bà cũng xây được ngôi nhà chắc chắn. Ông lại nhớ đến ; Những ngày nước lũ, phải cõng chúng lội nước lên phố cho đi học, năm nào nước Sông Hồng cũng dâng lên ngập bãi , nhà cửa chìm gần hết trong nước lũ. Ông bà vẫn vì con vì cái mà bươn chải cuộc sống. Đến khi chúng lần lượt lấy vợ lấy chồng, ông bà mừng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu. Cả hai thằng con đều nhất mực nghe lời vợ, chúng coi ông bà như người dưng nước lã. Ông bà có con cháu đấy mà phải tự lo miếng ăn riêng. Ông Long vẫn phải đạp xe xích lô hàng ngày nuôi cái miệng. Bà vợ ông thì cũng chỉ lo cuộc sống riêng cho bà ấy, hai vợ chồng có một cơ ngơi ở quê, bà về đấy ở, mặc ông tự xoay xở hàng ngày.

Ngôi nhà của ông Long, chia ra làm hai suất cho hai thằng con trai. Ông bán nốt phần của ông cho thằng lớn, rồi ông cầm chút tiền ít ỏi đó cho hai đứa con gái một chút, còn đâu ông ở nhà thuê cùng đứa con gái út. Từ đó, hai thằng con coi ông như người dưng. Chúng nó coi như không có ông trên đời. Ông Long quay mặt vào trong , buông tiếng thở dài, khiến con Hồng lại quay lại nhìn bố rồi lắc đầu. Ông Long nghĩ; Ngày xưa mình có hai thằng con trai, ai cũng nói : Mừng cho ông bà, rằng có người sau này, hương khói đỡ phải lo gì. Ông bà cũng ấm lòng. Vậy mà giờ đây, ông đang nằm trong căn nhà trọ của con gái thuê . Chẳng thằng nào nó mò vào thăm hỏi, hay đồng quà tấm bánh. Ông muốn về chết ở ngôi nhà mình đã gây dựng nên thì chúng từ trối thẳng thừng. Ông đau lắm.

Ông Long thấy xung quanh mình như sáng rực lên, đầu óc lâng lâng, thân thể nhẹ bấc, ông có cảm giác mình đang trở về ngôi nhà của mình. Rồi ông thấy đứa con gái nó hờ lên : Ôí Bố ơi, bố ra đi bỏ con lại một mình sao bố ơi. Ông thấy nó đang bám vào thân xác ông mà hờ. Ông nghĩ : Quái lạ, mình đang sờ sờ ở đây cơ mà !. Con bé ; Nước mắt nước mũi đầy mặt, nhìn nó khóc mới tức cười làm sao. Rồi ông thấy nó lấy điện thoại ra gọi cho mấy thằng anh nó; Anh ơi, bố chết rồi !. Mấy thằng anh nó nghe tin bố chết, mặt không hề biểu lộ xúc cảm. Chúng đang nghĩ đến chuyện; Có một mớ tiền phúng điếu, làm thế nào để cầm được chúng. Ông Long lúc này mới sực tỉnh , mới biết là mình chỉ còn phần hồn thôi, cái xác của ông đã lạnh ngắt , cứng lại, mọi người đang bàn tính việc; Đưa xác ông gửi vào nhà tang lễ. Ông thấy lúc này mình thanh thản lạ, không oán ghét, không gì cả, rồi chợt chạnh lòng thương cho đứa con gái út; Ngờ nghệch khờ khạo, sống chung với lũ sói vô cảm. Ông nhìn xác ông lần cuối, nhìn những đứa con mà ông đã từng nâng niu kì vọng vào chúng. Rồi có một lực vô hình hút ông vào một quầng sáng vô định lên trên cao, ông chỉ còn loáng thoáng nghe thấy mấy câu kinh được phát ra từ chiếc đài bé tí: Nam Mô A Di đà Phật… Nam Mô…( Hết )

Nuôi con tu hú nhục hay vinh quang

Nuôi con tu hú nhục hay vinh quang Thành viên mới xin ra mắt cả nhà với Truyện ngắn vừa viết xong. Nếu có gì chưa phải, mong cả nhà lượng t...

 

thuoc115.com © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com

0936700000 sopcast,