Nghệ thuật của các lãnh đạo XƯA & NAY.
Tào Tháo thì gian hùng, còn Lưu Bị được khen là trọng nhân-nghĩa. Nhưng cái "nhân nghĩa" của Lưu Bị chắc hết 7 phần là có toan tính trong đó. Hồi Lữ Bố bị bắt đem về Lầu Bạch Môn hài tội, thấy Lưu Bị ngồi ngang với Tào Tháo, Bố lên tiếng xin giúp, Lưu Bị mặt lạnh tanh liếc qua Tào Tháo nói: "Tại hạ thiết nghĩ Tào Công nên nhận Phụng Tiên làm con nuôi". Tào Tháo vừa nghe tới đó bật cười ha hả chỉ vào mặt Lữ Bố nói: "Phụng Tiên mi nghe thấy chưa, Huyền Đức nhắc ta nếu muốn chết như Đinh Nguyên, như Đổng Trác thì cứ việc nhận mi làm con nuôi. Vậy thì ta tha chết cho mi thế nào được!". Nói đoạn sai lôi Lữ Bố ra giết.
Kẻ dũng phu thẳng tính như Trương Phi hễ gặp Lữ Bố là mắng ngay rằng "Gia nô ba họ!", rồi xáp vào đánh liền, thế mà không lần nào giết được Lữ Bố. Còn cao thâm như Lưu Bị, chỉ nói một câu nhỏ nhẹ, mà khiến Tào Tháo giết ngay chẳng cần phải suy nghĩ thiệt hơn.
Về sau có hồi Khổng Minh bày mưu khuyên Lưu Bị lừa Chu Du lấy Kinh Châu, Lưu Bị chần chừ bảo rằng làm thế bất tín, bất nghĩa. Mất một lúc sau suy nghĩ rồi xua tay bảo Khổng Minh rằng: "Nay ta mệt, muốn lui vào trong tịnh dưỡng, giao cho quân sư quyết định mọi việc", đoạn giao binh quyền và quay lưng đi. Đấy là thứ nhân-nghĩa của một tay làm chính trị lão luyện. Lúc thời thế vẫn phải lấy chữ "nghĩa" giữ cho mình, còn trách nhiệm thì gắp bỏ vào tay thuộc cấp. Đó cũng là nghệ thuật của các lãnh đạo đương thời đấy thôi...
(Bàn theo nội dung thể hiện trong Tân Tam Quốc bản 2010)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét