Thời Xuân Thu Chiến Quốc bên đất Tàu, có ba vị hiền triết được người đời kính ngưỡng, tôn xưng Trúc Lâm Tam Hiền. Ba vị không sống nơi đô thành mà sống ở trong rừng, quy ẩn, thanh tao không dính bụi trần. Đặc biệt, ba vị đều mù cả.
Một bữa, ba vị hiền triết gặp nhau đàm đạo. Một vị bảo: "Tôi buồn về nhân tình thế thái. Cha con không thương yêu nhau. Anh em dối lừa nhau. Xóm giềng ganh ghét hiềm thù nhau. Tôi không muốn nhìn những cảnh ấy. Tôi tự đâm mù mắt, rồi vô rừng quy ẩn."
Vị hiền triết thứ hai nói: "Tôi buồn vì cương thường điên đảo. Triều chính rối ren. Vua không ra vua. Tôi không ra tôi. Trong triều toàn phường bợ đỡ, toàn kẻ xu nịnh, kiếm mỏi mắt không ra một người chính nhân quân tử. Tôi không muốn nhìn những cảnh ấy. Tôi tự đâm mù mắt, rồi vô rừng quy ẩn."
Vị hiền triết cuối cùng nói: "Tôi khổ hơn hai vị rất nhiều. Tôi bị cha tôi đâm mù mắt ngay từ khi tôi còn trong bụng mẹ." hic

0 nhận xét:
Đăng nhận xét