Thiền sư tu gần văn miếu có một cậu học trò rất thích tranh luận. Một hôm, người học trò này đến thăm Thiền sư thì gặp một người đang đứng ở cổng nhà.
Người khách này ngăn vị học trò kia lại hỏi: "Nghe nói thầy dạy của ngài là thiền sư đắc đạo, như vậy thì học vấn của ngài chắc phải cao lắm. Ngài cho ta hỏi một năm có mấy mùa? Nếu ngài trả lời đúng, ta sẽ dập đầu quỳ lạy ngài, còn nếu trả lời sai thì ngài phải bái lạy ta."
Vị đệ tử kia suy nghĩ một lát rồi nói: "Xuân, Hạ, Thu, Đông, có bốn mùa!"
Người khách kia cãi lại: "Sai! Có ba mùa!"
Vị đệ tử cảm thấy thực sự là kỳ quái nói: "Rõ ràng là một năm có bốn mùa, sao ngươi lại nói là có ba mùa?"
Đúng lúc hai người tranh luận không thôi thì Thiền sư đi ra. Vị khách kia hỏi: "Thánh nhân! Xin ngài hãy phân xử, một năm rốt cuộc là có mấy mùa?"
Thiền sư nhìn vị khách một lượt rồi nói: "Ba mùa!"
Vị khách vô cùng đắc thắng, quay sang cậu học trò của Thiền sư: 'Ngươi nghe đã rõ chưa, còn không bái ta một lạy tạ lỗi sao?'. Nói rồi đắc chí cười ha hả đi thẳng.
Cậu học trò thấy hết sức quái lạ, bèn hỏi Thiền sư: "Thưa thầy! Một năm rõ ràng là có bốn mùa, sao vừa rồi thầy lại nói là có ba mùa?"
Thiền sư trả lời: "Con không thấy người kia sao? Đang đưa con đi học hè. Một năm, một năm ông ấy có ba mùa, xuân, đông và thu, nó đâu có biết mùa hè? Con tranh luận với nó chẳng phải là không bao giờ có kết thúc sao?"
Vị đệ tử bừng tỉnh hiểu ra đạo ý cao thâm của bậc Thánh nhân: Tranh cãi với người có con cái đang đi học là một sai lầm. Sự tu dưỡng, trưởng thành trong đời một người thể hiện ở việc làm, không phải ở lời nói, tranh biện. Xưa nay, phàm cái gì liên quan đến cải cách giáo dục thì đâu cần tranh biện!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét