Khôn dại, dại khôn:
Bờm:
- bố ơi, dạo này con càng đào vàng đen càng lỗ, khó quá.
Bố:
- của tổ tiên để lại, đời tao dè xẻn không dám tiêu, đời mày đào lên bán ăn mà cũng kêu lỗ là sao?
Bờm:
- thì lỗ thật, giờ tính sao bố?
Bố:
- đào tài nguyên bán ăn mà cũng kêu lỗ thì thôi, ko ai bắt mày đào.
Bờm:
- thế lấy than đâu dùng bố?
Bố:
- mua của thế giới.
Bờm:
- mua của thằng bán rẻ hay của thằng bán đắt bố?
Bố:
- tao lạy mày.
Bờm:
- bố ơi, dạo này con càng đào vàng đen càng lỗ, khó quá.
Bố:
- của tổ tiên để lại, đời tao dè xẻn không dám tiêu, đời mày đào lên bán ăn mà cũng kêu lỗ là sao?
Bờm:
- thì lỗ thật, giờ tính sao bố?
Bố:
- đào tài nguyên bán ăn mà cũng kêu lỗ thì thôi, ko ai bắt mày đào.
Bờm:
- thế lấy than đâu dùng bố?
Bố:
- mua của thế giới.
Bờm:
- mua của thằng bán rẻ hay của thằng bán đắt bố?
Bố:
- tao lạy mày.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét